MINH BẠCH HÓA … THÌ GHI ĐIỂM

Khi những thông tin này đến với cộng đồng, nó không còn là bí mật, của riêng nữa. Rò rỉ thông tin – người ta cho vậy. Tôi không tin:
https://anhbasam.wordpress.com/2015/12/18/6194-thu-cua-tt-nguyen-tan-dung-gui-tbt-nguyen-phu-trong-va-bo-chinh-tri/
https://badamxoevietnam2.wordpress.com/2015/12/19/thu-cua-tt-nguyen-tan-dung-gui-tbt-nguyen-phu-trong-va-bo-chinh-tri/
http://huynhngocchenh.blogspot.com/2015/12/thu-cua-tt-nguyen-tan-dung-gui-tbt.html
http://danquyenvn.blogspot.com/2015/12/thu-cua-tt-nguyen-tan-dung-gui-tbt.html
Không muốn (Blog của mình) ăn theo, nói leo, nhưng suy nghĩ thế này: Dân ta trí tuệ lắm
Minh bạch thì ghi điểm.

ĐÂY THÔN VỸ DẠ

Hàn Mặc Tử
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra…
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?

2015 - 1 (7)

ỒN Ã ĐỂ PHÁT TRIỂN

Một hội thảo văn chương mà có sự ồn ã sau đó là một thành công. Đến lúc chúng ta phải thừa nhận ý kiến của tất cả diễn giả. Thử hỏi, GS-TSKH Nguyễn Hữu Việt Hưng cũng tham luận răng đã đọc Nguyễn Nhật Ánh (N.N.A), sách gối đầu giường và còn mua vài cuốn tặng các con. Lại một tràng pháo tay vang lên. Từ lâu, chúng ta đã quen cái cảnh “kẻ tung, người hứng” quá rồi. Như thế thì N.N.A và cả những người trong ban tổ chức hỉ hả quá mức thành công. N.H.V Hưng đã dội gáo nước lạnh, nhưng đấy là gáo nước lạnh mát lành của mùa hè oi bức. Tôi đồ rằng, N.N.A sẽ có sáng tác tuyệt đỉnh cao hơn, cho tất cả mọi người. GS Hưng đã có bài viết xuất sắc, mặc dù sau đó tác giả đã xóa đi. Các ban trên FB kịp giữ lại và thảo luận tưng bừng. Cái hay của một kỳ hội thảo lây lan qua chúng tôi, Chưa một bài viết nào tôi hào hứng đọc tới 10 lần vì có nhiều tư liệu quý như vậy. Chép lại sự kiện này trên Blog của mình và giới thiệu cùng các bạn. Cảm ơn đã theo dõi.
Lê Quỳnh Trang shared Phạm Ngọc Tiến’s post.
Yesterday at 5:46am •
TẠI SAO T KHÔNG THÍCH ĐỌC NGUYỄN NHẬT ÁNH
VÀ TẠI SAO PHẢI RÕ RÀNG VÀ XIN LỖI
T chưa bao giờ phủ nhận NNA là nhà văn lớn của thiếu nhi, là ngòi bút ảnh hưởng đến hàng triệu độc giả từ xưa đến nay. T cũng khâm phục NNA bởi sức viết, sức sáng tạo không phải nhà văn nào cũng có.
Lần đầu tiên t đọc NNA vào lớp 7, bắt đầu bộ kính vạn hoa. Đọc đúng 2 qu, t buông sách. Lớp 7 thì ko thể cho ra những bình luận sắc sảo kiểu các nhà nghiên cứu lý luận nữa. Nhưng khi đọc những trang đầu tiên, t đã tự hỏi: “Tại sao ông ấy lại viết chẳng giống Mark Twain thế này? Vì lúc đó, t đã nghiền đến nát bét 2 bộ của Mark: Cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer” và “Các cuộc phiêu lưu của Huckleberry Finn”
Còn bây giờ t hiểu rằng, trí tưởng tượng khác xa lắm với sự chân thật. Có sự chân thật cũng là khoảng cách xa với sự chân thành. Có chân thật, chân thành cũng không có nghĩa là có đủ tầm triết học, có quan niệm tư tưởng. Mà có quan niệm, tư tưởng cũng chưa hẳn có sức khái quát. Nhà văn không có tư tưởng lớn làm nền móng thì tác phẩm chỉ chạy theo thị trường.
Lần thứ 2 t cầm sách của NNA, là khi mở những trang đầu của “Tôi là Bê-tô”. Rất tiếc t bỏ xuống ngay vì đã lỡ nghiền ngẫm “Dế mèn phiêu lưu ký”, “Tiếng gọi nơi hoang dã”,… Bây giờ, 2 tác phẩm của Luis Sepulveda “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” và “Chuyện con ốc sên biết tại sao nó chậm chạp” khiến t ngả mũ kính phục. Ko phải t sính ngoại, mà bởi ở những tác phẩm lớn, t hiểu nhà văn ko phải chỉ có trí tưởng tượng mà họ còn là nhà tự nhiên học, là nhà động vật học… nghĩa là quan sát tinh tế với tinh thần khoa học. Ở những nhà văn lớn, khoảng cách giữa đúng và chính xác là trùng khít.
Lần thứ 3, t cầm quyển “Đảo mộng mơ”, và rất tiếc lại bỏ xuống. Vì đã lỡ đọc “Đảo của Nim”, “Pippi tất dài”, “Cuộc đời của Pi”… T hiểu được cũng là trí tưởng tượng nhưng có khoảng cách rất lớn giữa tốt và phong phú, khoảng cách nghìn trùng giữa phong phú và vĩ đại.
Và quyển duy nhất t yêu mến, trân trọng, vui mừng mua về là :Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. Riêng quyển này của NNA t đã mua 5 lần vì có 4 lần đem tặng cho học trò. Khi HS hỏi t có đọc NNA ko, t rất sẵn lòng trả lời răng “cô ko thích”, tại sao, vì sao, nhưng vẫn nể phục NNA tại sao vì sao. T cũng chẳng làm mách lòng học trò, mà HS nghe t nói cũng rất thoải mái. Vì t luôn giới thiệu sách đọc cho HS nên HS luôn giới thiệu một cách rất vui vẻ và lịch sự với t rằng: “Cô ơi, cô đọc chưa, quyển này này…” từ ngôn tình cho tới những tác phẩm nằm trong vùng quan tâm của các em.
Về bài viết hội thảo NNA của ông Nguyễn H. V. Hưng , đó là quyền tự do ngôn luận, cần được sự tôn trọng dù ông ấy khen hay chê. T ko hiểu tại sao phải rõ ràng và xin lỗi? Thế thì tinh thần khoa học cho 1 hội thảo để ở đâu? Sự tôn trọng quyền nói ở đâu? Thường lời khen rất dễ tiếp nhận và đồng tình, còn lời chê thì bao đời nay đều khó nghe vô cùng, đặc biệt với đám đông. NNA có quyền tự hào về những gì ông ấy làm được trong sự nghiệp văn chương, nhà văn có quyền kiêu hãnh để bỏ qua lời khen tiếng chê kiên trì con đường mình chọn. Chứ ko phải cần lời bảo vệ kiểu “rõ ràng và nên xin lỗi” từ những người chê mình.
Và ông Nguyễn V.H. Hưng, với góc nhìn rất thú vị của người ngoại đạo, là dân tự nhiên, ông ấy nói rõ ràng và khoa học nên tư duy vốn mang tính “tương đối”, “một chiều” của những nhà khoa học xã hội chưa chấp nhận được.
Tóm lại, t thấy đây là cuộc bàn luận rất thú vị. Nhưng t tiếc vì ông Nguyễn H. V. Hưng gỡ bỏ bài viết vì phiền phức mệt mỏi.
Và rất buồn cười bởi bài phản biện cho một hội thảo khoa học lại xuất phát từ sự yêu mến, chứ ko phải từ tinh thần khoa học.
Dù sao, những điều trên chẳng làm ảnh hưởng đến vai trò, vị trí của NNA trong văn học. Ở VN, ông ấy đã là một cây đại thụ. Theo kinh nghiệm lâu năm đọc các tạp chí giải trí, những vụ Xì căng đan ồn ào tranh cãi thì cái lợi thuộc về… nghệ sĩ vì họ bán hàng tốt hơn pacman emoticon

Phạm Ngọc Tiến with Nguyen Pham Xuan and 3 others
CẦN MỘT SỰ RÕ RÀNG VÀ LỜI XIN LỖI
Tính tôi không vòng vo. Cần một sự rõ ràng và lời xin lỗi của giáo sư tiến sĩ toán học Nguyễn Hữu Việt Hưng khi ông viết bài “Ghi chép của một kẻ ngoại đạo về một hội thảo văn chương” (Hội thảo về nhà văn Nguyễn Nhật Ánh với chặng đường sáng tác cho thiếu nhi). Bài viết được post trên fb cá nhân của ông với nội dung có thể hiểu là phê phán hội thảo ngợi ca một chiều nhưng cái đích ngắm đến là nhà văn Nguyễn Nhật Ánh với sự phủ nhận hàng triệu cuốn sách cùng xấp xỉ con số ấy độc giả thiếu nhi đã say mê đọc Nguyễn Nhật Ánh trong gần 30 năm qua mà đỉnh điểm là sự giễu cợt với nghi vấn Nguyễn Nhật Ánh thuê 20 người viết để anh đứng tên. Bài viết của một người nổi tiếng là thày của rất nhiều nhà khoa học và sinh viên và nhiều fan hâm mộ đã tạo sự lan truyền lớn với hàng ngàn lượt like, vài trăm shere và không ít comment hưởng ứng ca ngợi. Trong số đó có những giáo sư tiến sĩ văn chương đáng kính như ông Trần Đình Sử và không ít người khác. Một trò đùa. Đã có những biện hộ như thế. Thậm chí ông giáo sư còn công khai cái sự chưa hề đọc một dòng nào của NNA giữa hội thảo, một điều rất không khoa học của một nhà khoa học. Và khi một số nhà văn, nhà làm sách dẫn bài về trang lên tiếng phản đối thì ông giáo sư Hưng đã gỡ bỏ bài với lời biện hộ là ông chỉ có ý phê phán hội thảo và nữa là sự mệt mỏi và sau cùng ông tuyên bố ra khỏi câu chuyện này. Thật sự khi dẫn link của ông về chúng tôi chỉ cần sự đối thoại của ông để có thể kết thúc êm đẹp nghi vấn chết người tương tự trong lịch sử (nhà văn Lê Văn Trương) kia nhưng ông đã xử sự một cách trịch thượng giống như toàn bộ nội dung và ngữ điệu bài việt. Và ông không công nhận sự thật bài viết của ông độc hại thế nào. Sau sự tung hô bài viết của ông bao nhiêu bậc phụ huynh sẽ hoang mang không dám cho con mình đọc Nguyễn Nhật Ánh. Nhà văn là người đa cảm yếu đuối như Nguyễn Nhật Ánh sẽ đón nhận sự vu khống vô sỉ này thế nào? Văn hóa đọc đất nước đã đến mức báo động. Điểm sáng duy nhất là những cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh duy trì mức độ sự say mê đọc ở một phần trẻ nhỏ là điều không chỉ đáng quý mà còn là niềm tự hào. Là một người thày, một nhà khoa học sao ông nỡ làm thế.
Tôi sẽ không viết những dòng này nếu ông dũng cảm đối thoại thanh minh cho bài viết đêm qua trước khi ông gỡ bài khỏi tường chúng tôi. Ông sai rồi, giáo sư. Hãy rõ ràng chuyện này kèm một lời xin lỗi. Xin lỗi ai? Xin lỗi nhà văn có tâm hồn trẻ thơ suốt cuộc đời dành cho trẻ nhỏ những trang sách thân yêu tựa như những ve vuốt dịu hiền để nâng đỡ tâm hồn chúng sáng trong trước cuộc đời dâu bể. Xin lỗi hàng triệu bạn đọc nhỏ của nhiều thế hệ trong gần 30 năm qua đã đọc và tin yêu Nguyễn Nhật Ánh như tin yêu cuộc sống này.
Ps: Tôi may mắn đã kịp coppi bài viết của ông trước khi bị gỡ. Xin phép ông được đăng vào đây để mọi người cùng đọc đặng có những phân tích đánh giá công tâm.
(Bài viết của giáo sư tiến sĩ toán học Nguyễn Hữu Việt Hưng:
GHI CHÉP CỦA MỘT KẺ NGOẠI ĐẠO VỀ MỘT HỘI THẢO VĂN CHƯƠNG
Sáng 16/9/2015 tôi được mời dự Hội thảo “Nguyễn Nhật Ánh – Hành trình chinh phục tuổi thơ”. Chả là bạn tôi, Giám đốc Trung tâm Ngôn ngữ và Văn học – Nghệ thuật trẻ em (ĐH Sư phạm Hà Nội), cơ quan tổ chức Hội thảo, có nhã ý mời. Có bạn bè làm to, mình cũng oách lây.
Tôi đến hội thảo trước hết vì tò mò. Cả đời, đây là lần đầu tiên tôi được dự một hội thảo văn chương. Cố tình đến muộn một chút, vì tính tôi vốn ngại những màn giao đãi trịnh trọng, tôi chọn một chỗ khuất, phía sau, bên “cánh gà”, mà lại tiện quan sát cả phòng hội thảo. Tôi tự nhủ: Ngồi đây yên trí rồi.
Phần đầu của hội thảo rất giàu âm hưởng ngợi ca. Các bản tham luận nối nhau khẳng định Nguyễn Nhật Ánh là một hiện tượng của văn học cho thiếu nhi Việt Nam những năm gần đây. Ông viết rất khoẻ, rất đều, số đầu sách nhiều, số bản in lớn, sách bán rất chạy. Thời buổi kinh tế thị trường này, còn mong gì hơn?
Đại diện một nhà sách phía Nam nhận định: “Truyện của Nguyễn Nhật Ánh không thể nói là rất hấp dẫn, mà phải nói là vô cùng hấp dẫn”. Một nhóm sinh viên văn khoa ĐHSP thành phố HCM, dưới sự chỉ đạo của một ông thầy, lại tiến hành một nghiên cứu xã hội học về hiện tượng Nguyễn Nhật Ánh: Các bạn này chiếu lên màn hình cảnh độc giả xếp hàng rồng rắn chờ xin chữ ký của nhà văn. Các bạn trình ra một số bức ảnh ở các hiệu sách lớn của thành phố, nơi các ngăn sách của Tô Hoài và Trần Đăng Khoa nhỏ tẹo, còn ngăn sách Nguyễn Nhật Ánh thật hoành tráng. Dường như các bạn sinh viên này muốn khẳng định bất đẳng thức sau đây: Tô Hoài cộng với Trần Đăng Khoa nhỏ hơn Nguyễn Nhật Ánh. Tôi thấy bất đẳng thức ấy có nhiều nét giống với bất đẳng thức sau đây: Một tấn cộng với một mét vuông nhỏ hơn 10 mét. Lúng túng không biết chứng minh bất đẳng thức này như thế nào, tôi bèn tự nhủ, nếu bỏ đi các đơn vị thì đó là một bất đẳng thức hiển nhiên. Có lý quá đi thôi.
Một nữ phó giáo sư xinh đẹp, nghiên cứu về Văn học Nhật Bản, đem truyện của Nguyễn Nhật Ánh so sánh với truyện của một nữ văn sĩ Nhật Bản nào đó. Nghiên cứu của PGS này tỏ ra công phu, tuy hơi sa đà vào chi tiết, trong đó tôi quan tâm nhất đến một kết luận: Truyện của hai nhà văn này giống nhau ở chỗ chúng cùng được chia làm một số chương đoạn. Tôi giật mình, trời đất ơi, làm gì có cuốn truyện dài nào mà không được chia thành một số chương đoạn nhỉ? Hay kiến văn của mình hạn hẹp, không biết được rằng thật ra cũng có một vài người viết truyện dài mà không chia chương đoạn? Tôi tự thấy xấu hổ vì tôi không hiểu được sau nghiên cứu khá công phu ấy, kết luận của nữ PGS là gì, hình như chị không có ý định bảo rằng một trong hai nhà văn ấy chép truyện của người kia.
Một giáo sư trẻ, chuyên ngành văn học nước ngoài, khẳng định hùng hồn: “Nếu truyện của Nguyễn Nhật Ánh được dịch ra tiếng nước ngoài, thì chắc chắn chúng còn chinh phục cả thế giới”. Tôi suýt nữa bật ra câu hỏi: “Thưa ông, làm thế nào ông khẳng định chắc chắn điều đó?” Nhưng rồi ngại làm mất thời gian của hội thảo, tôi im lặng. Bụng bảo dạ: Chỉ có trong ngành Toán lẩn thẩn của nhà ngươi mới có chuyện muốn khẳng định cái gì thì phải chứng minh. Còn ở đây, nếu thấy đúng rồi thì người ta phải khẳng định chứ. Không nói, nhỡ người khác chộp mất ý ấy thì sao? Mà nếu như cái gì cũng phải chứng minh thì biết đến bao giờ mới có ngành khoa học văn chương. Thế còn, ngộ nhỡ sau này điều dự báo đó sai thì sao ư? Thì càng có đất để các thế hệ sau nghiên cứu về khẳng định sai của giáo sư này. Từ đó, mới sản sinh thêm các tiến sĩ, các PGS, và các GS chứ. Nghĩ được đến đây, tôi thấy nhẹ nhõm cả người, yên tâm hẳn.
Ấn tượng nhất đối với tôi có lẽ là khẳng định của một nữ học giả. Chị nói: “Nguyễn Nhật Ánh đã đi đến tận cùng nhân loại”. Lúc ấy, có vài tiếng xì xào nho nhỏ, rồi cứ to dần. Cảm thấy đã lỡ lời, nữ học giả xin lỗi và nói lại: “Nguyễn Nhật Ánh đã đi đến tận cùng dân tộc, và do đó ông gặp nhân loại”. Câu này nghe quen quen. Ở nước ta, xưa nay chỉ khi nói về Nguyễn Du người ta mới dám dùng đến mệnh đề ấy: “Ông đã đi đến tận cùng dân tộc, và do đó ông gặp nhân loại”. Nay nữ học giả này xếp thêm Nguyễn Nhật Ánh vào phạm trù này. Trộm nghĩ, kể cả khi vinh danh các Nobel văn chương, người ta cũng chưa bao giờ dám dùng mệnh đề “ông (hay bà) đã đi đến tận cùng nhân loại”. Bởi vì, nếu đã đi đến chỗ ấy rồi, thì chắc ông hay bà ấy sẽ gặp… những người ngoài hành tinh. Thế mới biết văn chương ghê gớm thật.
Cứ nghĩ rằng Hội thảo là một bản Giao hưởng, sẽ đại loại gồm có 3 chương. Sau chương đầu Ngợi ca, sẽ có thể là chương hai Suy ngẫm. Rồi, rất có thể Giao hưởng sẽ khép lại bằng chương ba, Khải hoàn. Nhưng tôi nhầm. Chuyện đó xưa rồi. Hội thảo là một bản đồng ca một bè, âm hưởng Ngợi ca.
Nói cho đúng, hội thảo cũng có phần hai: Cảm nghĩ của những người tham dự. Thế mới chết tôi. Trước đó, tôi đã khăng khăng từ chối lời mời đọc một tham luận tại hội thảo. Bây giờ thì tôi không tránh đâu được nữa. Bạn tôi cứ nhất thiết đòi tôi phát biểu cảm nghĩ.
Tôi đành phát biểu như sau:
“Đối với hội thảo này, tôi là một kẻ ngoại đạo, vì tôi là một người làm toán. Tôi xác định đến đây như một fan hâm mộ, chỉ có một nhiệm vụ đơn giản là “đi đứng nghiêm chỉnh, vỗ tay luôn luôn”. Ngoài ra, “biết thì thưa thốt, không biết dựa cột mà nghe”. Tôi phải thú thật rằng, cho đến lúc này, tôi chưa hề đọc một dòng nào của Nguyễn Nhật Ánh, vì tôi bận quá. Trên đường đến hội thảo, tôi tự hỏi, vậy tác phẩm văn học cho thiếu nhi mà tôi đọc gần đây nhất là cuốn gì? Và tôi tự trả lời: tiểu thuyết “Không gia đình” của Hector Malot. Thì ra, đối với “Không gia đình”, việc không có thời gian chẳng phải là một lý do để chối từ.
Tôi đã nghe rất nhiều tham luận khẳng định rằng truyện của Nguyễn Nhật Ánh rất hay, cực kỳ ăn khách. Tôi chờ đợi được nghe các chuyên gia cắt nghĩa truyện của Nguyễn Nhật Ánh hay ở chỗ nào? Vì sao nó hay? Nó hay bằng cách nào? Nó mới thế nào? Mới so với cái gì? Và không mới so với cái gì? Cũng có thể các chuyên gia văn học bảo, giả định thôi, rằng truyện của Nguyễn Nhật Ánh cũng như ca từ của Trịnh Công Sơn ấy, nó cứ hay thôi, không thể phân tích vì sao nó hay. Tôi chấp nhận đó cũng là một lý giải. Nhưng hôm nay, từ sáng đến giờ, tôi vẫn lắng nghe, mà chưa được cắt nghĩa những câu hỏi ấy. Cũng có thể, do kiến văn hạn hẹp, tôi nghe mà không hiểu chăng.
Chúng ta không lạ với hiện tượng thế này: Các tác phẩm văn học nghệ thuật hàng đầu thường kén khán giả, độc giả. Những buổi hoà nhạc cổ điển của những dàn nhạc giao hưởng hàng đầu thế giới thường không có cảnh khán giả phải xếp hàng rồng rắn. Lượng khán giả của âm nhạc cổ điển bao giờ cũng không đáng kể so với nhạc Rock, nhạc Rap… Còn những tác phẩm best seller thì thường không phải văn học hàng đầu, chúng không chịu được thử thách của thời gian. Từ góc độ như thế, một câu hỏi được đặt ra là: Văn chương của Nguyễn Nhật Ánh có phải best seller không? Nó có đi được cùng năm tháng hay không?”
Thế là tôi trở thành người duy nhất trong hội thảo không hát với giọng ngợi ca.
Khi tới hội thảo, tôi mong nhưng không được gặp một số bậc thầy, bậc đàn anh ở khoa Văn ĐHSP Hà Nội mà tôi đã hân hạnh quen biết: GS Nguyễn Đăng Mạnh, GS Nguyễn Đình Chú, GS Phùng Văn Tửu, GS Trần Đình Sử, PGS La Khắc Hoà… và ngậm ngùi nhớ PGS Nguyễn Đăng Na. Để khỏi bị xem là trách móc, tôi chỉ ngập ngừng hỏi: “Sao không mời cụ Mạnh”? Câu trả lời là “Vì lo cụ không được khoẻ”. PGS Nguyễn Văn Long, nguyên chủ nhiệm bộ môn Văn học Viêt Nam hiện đại, dự hội thảo, nhưng không phát biểu. PGS Nguyễn Thị Bình, nguyên chủ nhiệm gần đây nhất của bộ môn Văn học Viêt Nam hiện đại, được mời phát biểu, nhưng chị khéo léo từ chối. TS Trần Hạnh Mai, TS Phan Hồng Xuân, TS Dương Thị Hương, TS Nguyễn Thu Nga… cũng không phát biểu, có lẽ họ giữ tư cách chủ nhà.
Cũng như phần lớn các hội thảo trên đất nước ta, đến 12 giờ trưa, hội thảo thành công tốt đẹp. Nếu phải nói về hội thảo tóm gọn trong mấy chữ, thì tôi thấy thế này: “Hội thảo bị ngạt tính từ, thiếu chất trạng từ”.
Bữa cơm trưa thật vui, ấm cúng. Dàn nữ tiến sĩ văn chương của chủ nhà ĐHSP Hà Nội trẻ, đẹp, duyên dáng, và mến khách. Thế này thì tổ chức hội thảo nào mà chẳng thành công.
Sau bữa cơm, cử tọa quây quần bên ấm trà Thái Nguyên. Màn đọc thơ sôi nổi và đầm ấm. Riêng tôi, tự thấy như có lỗi vì không đóng góp được gì cho hội thảo, tôi xin đọc bài thơ “Nghĩ lại về Pautovsky” của Bằng Việt:
(Trích)
“Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, cuộc đời không phải thế
Giọt nước soi trên tay không cùng mầu sóng bể
Bể mặn mòi sôi sục biết bao nhiêu…”
“Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, anh hiểu rằng không phải
Như tuổi thơ vừa đó đã xa vời…”
Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn. Trước khi chia tay, cử toạ cùng nhau nhại theo giọng Phạm Quỳnh nói về Truyện Kiều mà cao giọng thế này: “Văn học thiếu nhi còn thì tiếng ta còn, tiếng ta còn thì nước ta còn.”
DƯ CHẤN
Hôm sau, tối 17/9/2015, tôi và mấy người bạn có cuộc rượu Mai Châu. Nghe tôi kể về Hội thảo hôm trước, bạn tôi, một nhà toán học đẳng cấp, bảo: “Mọi người rỉ tai nhau rằng Nguyễn Nhật Ánh thuê chừng 20 người viết truyện, để ông ta ký tên”. Cô bạn xinh đẹp ngồi bên, bị hút vào câu chuyện, bèn hỏi: “Anh có chứng cứ gì không”. Ô hay, ở cái đất nước này, đến tham nhũng tràn lan còn chẳng có chứng cứ nào, huống chi chuyện viết văn thuê. Riêng phần mình, tôi chẳng quan tâm đến chuyện viết thuê, nếu có. Trước hết, chuyện đó không phạm luật, luật của Việt Nam cũng như của bất kỳ quốc gia nào khác.
Để luận bàn, ta hãy nhớ về nhà văn Pháp Alexandre Dumas (1802-1870), tác giả những tiểu thuyết nổi tiếng Ba chàng lính ngự lâm, Bá tước Monte Cristo… Bạn cứ thử cầm lên một cuốn truyện của ông và đọc thử một đoạn. Tôi đố bạn đủ sức gấp cuốn truyện đó lại trước khi đọc nó nghiến ngấu cho đến hết. Điều này đã diễn ra suốt gần 200 năm qua, với hầu như tất cả loài người. Cũng có những lời đàm tiếu về việc Alexandre Dumas thuê những cộng sự viết cho ông. Dù sao, ông đã được thờ trong điện Panthéon. Mặt khác, văn chương của ông, dù nổi như cồn, vẫn là thứ văn chương giải trí, và chưa bao giờ được xếp ở hàng đầu.
Một ví dụ khác, từ giữa thế kỷ 20 xuất hiện một cái tên nổi tiếng, Nicolas Bourbaki, tác giả của hàng loạt chuyên khảo toán học hàng đầu thế giới. Không lâu sau, cả thế giới đều biết Bourbaki không phải một người, mà là một nhóm các nhà toán học Pháp lừng lẫy. Chưa bao giờ có bất kỳ công bố chính thức nào của Bourbaki, thừa nhận rằng đó là một nhóm, và về những thành viên của nhóm mình. Nhưng cả thế giới toán học đều biết nhóm này do những ai sáng lập, hiện gồm những ai, những ai vừa được kết nạp vào nhóm… Những cuốn sách của Bourbaki đều là các tác phẩm hàng đầu. Người khen chúng rất nhiều, mà người chê chúng cũng không ít. Khen thì khỏi phải nói rồi, về chất lượng học thuật, về tính hàn lâm, về sự chặt chẽ trong kết cấu và lập luận. Còn chê cũng đủ kiểu, chủ yếu người ta bảo Bourbaki chủ trương tiên đề hoá mọi thứ, và do đó giết chết sự tươi mát của toán học. Dù sao, Bourbaki vẫn nổi như cồn. Và hầu hết các nhà toán học trên thế giới đều ước ao được trở thành thành viên của nhóm đó.
Sau đây là một ví dụ còn thô bạo hơn nữa. Từ xưa đến nay, khoảng hơn 95% các giới hạn mà con người tính được đều là nhờ áp dụng cái gọi là quy tắc l’Hôpital. Quy tắc này, tiếc thay lại không phải của Marquis de l’Hôpital (1661-1704), mà do ông mua của nhà toán học Thụy sĩ, Johann Bernoulli (1667-1748). Loài người còn lưu giữ được hợp đồng mua bán đó, dẫu rằng cuối đời Bernoulli có phàn nàn về sự không tử tế trong việc thực hiện hợp đồng. Các ông thầy dạy Toán vẫn giảng tường minh về sự mua bán này. Còn quy tắc nổi tiếng đó thì vẫn mang tên l’Hôpital.
Ngày nay, nếu bạn in một công trình khoa học trên một tạp chí của Hội Toán học Mỹ (AMS), thì trước khi bài báo được in bạn phải ký một văn bản chuyển bản quyền, trao cho AMS độc quyền in bài báo này. Văn bản chuyển bản quyền có 2 phần. Nếu bạn là tác giả bài báo, thì ký vào phần A. Còn nếu bạn là chủ sở hữu, thuê tác giả viết bài báo cho mình, thì ký vào phần B.
Tôi phải dài dòng như thế là để chứng tỏ rằng nếu như Nguyễn Nhật Ánh có thuê người viết văn thuê, hoặc cùng viết với ông ấy, thì theo luật pháp và thông lệ quốc tế, cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên hay lo ngại.
Điều quan ngại duy nhất của tôi là tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh (dù đó là tên của một người hay một nhóm người) thực ra ở đẳng cấp nào? Nó có sống được cùng với thời gian hay không?
Nguyễn H. V. Hưng)
Like Comment Share
• Nguyễn H. V. Hưng and 20 others like this.
• Comments


• Hải Nam Nguyễn Tôi thật sự ngạc nhiên khi đọc bài của anh Phạm Ngọc Tiến, qua chia sẻ của chị Lê Quỳnh Trang. Tính tôi cũng không vòng vo, nên nói thẳng luôn là tôi nghĩ anh Phạm Ngọc Tiến hoặc là mới chỉ đọc lướt hoặc là đọc mà không hiểu bài viết của anh Nguyễn H. V. Hưng hoặc là có đã ứng xử không bình thường (nổi xung lên chỉ vì người ta chưa khen thần tượng của mình). Rồi lại còn lo lắng bài viết sẽ ảnh hưởng đến phụ huynh học sinh thế nào và “người đa cảm yếu đuối như Nguyễn Nhật Ánh” sẽ ra sao?… thế nên anh Phạm Ngọc Tiến đã đưa ra đòi hỏi thậm vô lý và dùng cả những lời lẽ nặng nề xúc phạm đến anh Nguyễn H. V. Hưng. Tôi nghĩ anh Phạm Ngọc Tiến cần xin lỗi anh Nguyễn H. V. Hưng mới phải lẽ.

Là một độc giả bình thường, tôi cũng có suy nghĩ như anh Nguyễn H. V. Hưng, khi nghe người ta khen tác giả nào đó, cuốn sách nào đó, tôi cũng muốn biết cụ thể là người ta khen cái gì, vì điều gì, … đặc biệt là khi nghe những người làm chuyên môn về văn học và ngôn ngữ học nói. Nghe cả buổi mà chỉ thấy người ta khen hay lắm, không phải là hay nữa mà tuyệt hay, … đến mức như là một hiện tượng kỳ vĩ của Việt Nam và có khi cả thế giới nữa… mà hầu như không có dẫn chứng lý giải gì, phân tích gì thì phải thấy làm lạ chứ! (xin thưa là suy nghĩ như thế này chả liên quan gì đến việc tôi đã đọc tác giả ấy hay chưa).

Nhưng có lẽ có điều tôi chưa hiểu hay là hiểu một chút mà không ngờ đến mức độ là văn hóa like của FB đã ngấm vào tư duy của số đông rồi. Đọc thấy truyện hay thì bấm cái nút like một cái để bảo rằng hay là xong, cần quái gì phải giải thích! Những nhà phê bình nghiên cứu văn học sẽ nghĩ sao nếu sau này người ta nghiên cứu tác phẩm chỉ theo cách viết cái chương trình con con dán lên mạng hỏi rằng cuốn sách này có hay không? rồi chờ kết quả đếm được và viết bài khẳng định tác phẩm hay hoặc không hay hoặc hay vừa vừa thôi!?
Like • Reply • 9 • Yesterday at 8:56am • Edited

Hung Danmanh Hoan hô Lê Quỳnh Trang. Bạn đã trả lời hộ độc giả: Tại sao phải xin lỗi!
Hội thảo, hay bất kỳ hội nghị nào khác, thành công tốt đẹp. Hội thảo về Nguyễn Nhật Ánh (N.N.A) cũng vậy. Những người làm công tác kỹ thuật cũng ngưỡng mộ N,N,A lắm,. Chẳng thế mà trong cài đặt Win XP, Vinaghost đã cho tiêu đề là “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”.
tuoitho
N.N.A đã có 2 tác phẩm nên đọc, “kính vạn hoa và…tuổi thơ”. Chừng ấy vẫn chưa đủ để ghi lại cái sôi động của XH ta qua 40 năm xây dựng. Cần một N.N.A yêu thương con trẻ nhưng cũng hết mình về văn thơ cho tất cả.
Còn rõ ràng ư? Tất cả đã rõ: GS N.H.V.Hưng nêu đúng sự thật – không đọc một cuốc sách nào của Nguyễn Nhật Ánh. Đọc hay không là quyền của mỗi người. Nói đúng sự thật ấy, là sự may mắn cho N.N.A vì biết đâu, qua hội thảo này, N.N.A sẽ sáng tạo hơn trong những sáng tác tiếp theo, viết hay hơn…đúng tâm lý của cả người lớn. Người lớn và những bậc đàn anh trong mọi lĩnh vực, kể cả những nhà Toán học vốn dĩ khô khan (dư luận), nhưng rất tường minh trong định nghĩa. Một với một là hai, chứ không thể là một số (tưởng tượng) nào khác. Lấy lòng nhau làm gì khi mà sự thật còn lâu các tác phẩm của N.N.A mới sánh kịp Một “Dế mèn phiêu lưu ký” của Tô Hoài – trẻ em, người lớn đều thích, hay một Nguyễn Du vĩ đại, chỉ cần 1 tác phẩm để đời. Chúng ta chẳng bao giờ đi tới tận cùng dân tộc hay tận cùng thế giới được.
Ý kiến trái chiều trong hội thảo. Một Nguyễn Nhật Ánh hay một nhóm mang tên N.N.A thì cũng chẳng sao, chúng tôi – những độc giả khó tính – chấp nhận là được.
Đáng ra, N.N.A phải xin lỗi vì tác phẩm chưa tới được tầm cao để các bậc lão làng đọc hay để trên kệ sách. Vì thế, đưa ra câu “phải xin lỗi” thì tôi, phải đến xem P.N.T hay P.X.N có ấm đầu hay không?
Đan Mạnh Hùng – hungdm1 – hungdm100.
Unlike • Reply • 8 • 22 hrs • Edited

Quang Minh Tiếp nhận văn học vốn đa chiều. Các cách nhìn khác nhau là đương nhiên. Càng nhiều cách nhìn thì hiện tượng văn học càng được soi rọi sáng tỏ. Ủng hộ cách cô giáo chuyên văn trao đổi cởi mở, bình đẳng với học trò về văn học và tiếp nhận văn học. Trân trọng tiếng nói khác bè của bất kì ai, chưa cân đúng sai, nói khác đã là dũng cảm và có chính kiến (huống gì nói khác mà vừa đúng vừa trúng hè!).
Like • Reply • 6 • 21 hrs • Edited

Lê Quỳnh Trang hí hí. thấy GS. Hưng đứng ngoài lề, sợ hết chuyện nên iem quăng bom cho vui. Càng cãi càng có nhiều vấn đề, càng ồn ào náo nhiệtQuang Minh
Like • Reply • 2 • 21 hrs

o View previous replies
o
Lê Quỳnh Trang em thì LIKE chữ CƯNG của cô
Like • Reply • 21 hrs
o View more replies

Vân Anh Hoàng Huy
Like • Reply • 9 hrs

Thu Nguyenthi Nghe bác ấy nói mà thấy sởn gai ốc. Đậm chất Gạc-điêng…
Like • Reply • 7 hrs

Hải Xanh GS Hưng H. V. Nguyễn chỉ đưa ra một số thắc mắc của mình theo tư duy khoa học, để đi tìm chân lý và ý nghĩa. Chúng ta nếu có bình luận, hay thắc mắc về bài viết của GS thì cũng cần phải dựa vào nguyên tắc khoa học, tránh biểu thị những biểu cảm hay thái độ không cần thiết, thiếu đúng đắn trong ngữ cảnh khoa học này.
Like • Reply • 58 mins • Edited

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Những người bạn cùng thời. Không trách gì các bạn, có chăng sự đồng cảm sâu sắc. Ở nơi kia, hay cả nơi đây bao giờ cũng có điều trắc ẩn. Một là bạn học, một là bạn chiến đấu trong ban văn hóa 559, các anh đã có những bài thơ đáng để chúng ta suy ngẫm:

11836714_732951223517223_5770908151893201367_n
VIẾT BỞI VŨ THANH NHÀN
THỨ NĂM, 03 THÁNG 10 2013 23:40
PHẠM TIẾN DUẬT
và câu chuyện “Vòng đen – Vòng trắng”
Cuối năm 1973, Tư lệnh Đồng Sĩ Nguyên trực tiếp giao nhiệm vụ cho Phạm Tiến Duật ra Miền Bắc làm công tác sưu tầm tài liệu để chuẩn bị soạn thảo Văn bia Trường Sơn… vì vậy, Phạm Tiến Duật đã tận mắt chứng kiến hậu quả tàn khốc của chiến tranh hủy diệt do không lực Hoa Kỳ gây ra trên hậu phương lớn Xã hội chủ nghĩa, nhằm biến nơi đây trở về “thời đồ đá”. Anh xúc cảm làm bài thơ mang tên “Viết về số 0”, thường được gọi là “Vòng trắng” đăng trên Tạp chí Thanh Niên như một nén nhang viếng những người dân vô tội đã tử nạn vì bom B52 triệt phá phố Khâm Thiên, Hà Nội. Số báo dự kiến đăng tháng 12 năm 1973 nhưng bị lùi lại thành số Tháng Giêng năm 1974. Bài thơ tự do, vỏn vẹn chỉ có 8 dòng, không ngờ là một “tai họa” chứ không phải là “tai nạn nghề nghiệp” giáng xuống đầu nhà thơ, chiến sỹ Phạm Tiến Duật, bài như sau:
“Khói bom lên trời thành một cái vòng đen
Trên mặt đất lại sinh bao vòng trắng
Tôi với bạn đi trong yên lặng
Cái yên lặng bình thường đến sau chiến tranh
Có mất mát nào lớn bằng cái chết
Khăn tang, vòng tròn như một số không
Nhưng bạn ơi ở bên trong vòng trắng
Là cái đầu bốc lửa ở bên trong”
Ngay sau khi bài thơ “Viết về số 0” của Phạm Tiến Duật được in trên Tạp chí Thanh nhiên, thì lập tức Tạp chí Học tập số 9 năm 1974 đã phê phán gay gắt rằng: “Giữa lúc cần nói to lên niềm sung sướng tự hào về cái được vĩ đại của nhân dân ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ thì nhà thơ lại chỉ thấy cái mất, chỉ thấy tang tóc đau thương và than thở…”. Có lẽ vì vậy mà bài thơ “Viết về số 0” không được in trong bất kỳ tập thơ nào của Phạm Tiến Duật sau này. Cho đến trước khi anh qua đời, Nhà văn Nguyễn Khắc Phục mới đưa vào tuyển tập Phạm Tiến Duật, bài “Viết về số 0” do nhà thơ Trần Nhương sưu tầm và giới thiệu. Tuyển tập Phạm Tiến Duật in xong ngày 17-11-2007, và chỉ chưa đầy 20 ngày sau (17/11/2007) nhà thơ Phạm Tiến Duật qua đời, may mắn thay, anh đã kịp nhìn thấy đứa con tinh thần của mình trước khi nhắm mắt.
Phải kể dông dài về tác giả Phạm Tiến Duật và nguồn cơn ra đời bài thơ “Vòng trắng” cùng với những lời đồn thổi, suy diễn oái oăm, quy chụp nặng nề khiến văn chương nước nhà suýt mất một tài năng thơ huyền thoại Phạm Tiến Duật, mà sau đây là một “ví dụ” rất khó tin nhưng nó lại là chuyện có thật đến tê tái lòng.
Chuyện rằng, từ đầu năm 1974, để chuẩn bị cho chiến dịch tổng tấn công giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước. Do đó, khắp Miền Bắc đâu đâu cũng nêu cao khẩu hiệu “Tất cả cho tiền tuyến”, “Tất cả cho Miền Nam ruột thịt”… Một đợt chỉnh huấn tư tưởng được tổ chức học tập rất rốt ráo. Tuyên giáo Trung ương về tận tỉnh giảng bài, tỉnh giảng cho huyện, rồi huyện giảng cho xã… khí thế thật tưng bừng và háo hức.
Xã tôi bấy giờ có chị Đinh Thị Kiên, chồng đi B. Chị là một cán bộ phụ nữ cơ sở rất mẫn cán. Hôm ấy, cả buổi sáng chị Kiên đã dự và tranh luận rất quyết liệt tại hội nghị “sinh đẻ có kế hoạch”, trong đó có vấn đề rất mới, rất đặc biệt là “Đặt vòng tránh thai”, một phát minh đặc sắc của khoa học để hạn chế tăng dân số. Chị Kiên về nhà mới kịp ăn hết củ khoai tía(*) luộc chấm muối vừng, rồi tức tốc đạp xe lên hội trường huyện để nghe cán cán bộ tuyên giáo nói về tình hình và nhiệm vụ mới. Chị đến muộn, đồng chí cán bộ tuyên huấn đang phê phán gay gắt một nhà thơ trẻ thiếu ý chí cách mạng. “Giữa lúc cần nói to lên niềm sung sướng tự hào về cái được vĩ đại của nhân dân ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ thì nhà thơ lại chỉ thấy cái mất, chỉ thấy tang tóc đau thương và than thở…” rồi đọc bài thơ “Vòng trắng” để minh họa:
“Khói bom lên trời thành một cái vòng đen
Trên mặt đất lại sinh bao vòng trắng….

Là cái đầu bốc lửa ở bên trong”

Hết trích.

PHIÊN CHỢ BA TƯ

Hà Nội – những ngày mưa. Mưa xối xả, mưa tầm tã. Miền Bắc hứng chịu tổn thất nặng nề. 27 người chết, 3 mất tích. Hàng trăm gia đình mất nhà cửa, hàng ngàn người đi lánh nạn, lâm vào cảnh “màn trời chiếu đất”. Xin chia sẻ nỗi buồn này tới thân nhân và tất cả những người bị nạn!
Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, buồn thì nghe nhạc. Đi chợ lại nhớ “phiên chợ Ba Tư”, nhớ về thế giới Ả Rập huyền bí.
Bản nhạc của nhà soạn nhạc người Anh Albert William Ketèlbey (1875-1959)
Tên tiếng Anh gốc của bản nhạc này là “In a Persian Market” được sáng tác năm 1920. Đây là 1 bản nhạc viết về Ba Tư rất hay tràn đầy mầu sắc.
Ketèlbey đã pha màu và vẽ ra loạt 9 bức tranh liên hoàn miêu tả cảnh tượng một phiên chợ Ba Tư cổ xưa trong “In a Persian market”:

Cảnh 1: Những người đánh lạc đà đang tới chợ
Cảnh 2: Những kẻ hành khất đang cầu xin bố thí
Cảnh 3: Sự xuất hiện của nàng công chúa xinh đẹp
Cảnh 4: Những người làm trò tung hứng trong chợ
Cảnh 5: Những người làm trò dụ rắn trong chợ
Cảnh 6: Đức Kha-lip (vua Hồi giáo) đi qua chợ
Cảnh 7: Những kẻ hành khất lại lên tiếng cầu xin
Cảnh 8: Những người đánh lạc đà tiếp tục lên đường
Cảnh 9: Chợ trở nên vắng vẻ, hoang vu

Hãy lắng nghe bản nhạc này để hòa cùng vào thế giới của Nghìn lẻ 1 đêm huyền bí
In a Persian Market – A. Ketelbey (Guitar Ensemble)

PHÒNG TRÁNH ĐỂ SỐNG THỌ

Mùa nắng nóng này kinh khủng hơn mấy chục năm qua. Trên 40 độ C trong thành phố, cái nóng xối xả ùa vào từng phòng, oi bức nghẹt thở. Hệ lụy kéo theo là nhiều người tức tưởi ra đi vĩnh viễn cả khi tuổi đời còn trẻ. Đột quỵ – tai biến mạch máu não, nhồi máu cơ tim. xơ vữa động mạch….gây nên những cái chết chẳng ngờ. Mạng sống của con người thì ai cũng quý. Vì vậy, tôi giới thiệu cùng tất cả các bạn những bài thuốc sau đây mà có 1 trong nó, tôi mới được trở lại cuộc sống này:
1-Bài thuốc trị cao huyết áp: Ngô thù du:

Chỉ số trên gọi là Huyết áp tâm thu, chỉ số dưới là huyết áp tâm trương, tính theo mmHg.
Huyết áp thấp : dưới 90/60 mmHg
Huyết áp bình thường; thanh niên: đến 120/70 mmHg
Trung niên: đến dưới 130/80 mmHg
Tuổi già: đến dưới 140/90 mmHg
Huyết áp cao độ 1: từ 120 – 139/80-89 mmHg
Huyết áp cao độ 2: từ 140 – 159/90-99 mmHg
Huyết áp cao độ 3: từ 160/100 mmHg trở lên.

Huyết áp (HA) cao là nguyên nhân gây ra rất nhiều bệnh. Chính nó là thủ phạm làm nhiều người tắc tử dù ở bất cứ lứa tuổi nào. Vì vậy, điều trị HA, duy trì HA ở dạng tiêu chuẩn là bước đầu tiên chinh phục tuổi thọ của bạn.
image001
+ Ngô thù du: 100 g, tán bột mịn. Mỗi lần dùng 30 g, trộn đều với rượu hoặc giấm thanh đã đun sôi càng tốt, cho bột sền sệt. Mỗi tối trước khi đi ngủ, đắp thuốc vào gầm bàn chân, đắp nhiều ở huyệt dũng tuyền, dung bao nilon quấn quanh, buộc lại, qua đêm gỡ bỏ. Đắp 3-4 lần, kiểm tra HA bình thường thì thôi.
2-bài thuốc trị huyết âp thấp: Đẳng sâm:
Người có chỉ số huyết áp dưới 90/60 mmHg là người có HA thấp. Người có HA thấp thường gặp ở người thai phụ, trẻ em, học sinh… Tuy nhiên, đã có bệnh thì bệnh gì cũng ảnh hưởng tới chất lượng sống của bạn, HA cao và HA thấp cũng thế, bạn phải đi khám Bác sỹ ngay, kéo dài, bệnh sẽ sinh ra nhiều bệnh khác, không thể lường trước được.
+ Bài thuốc trị huyết áp thấp: Đảng sâm 16g, Hoàng tinh 12g, Nhục quế 10g, Cam thảo 6g, Đại táo 10 quả, sắc uống ngày 1 thang. 15 ngày là 1 liệu trình, dùng 1-2 liệu trình. Đã chữa 30 trường hợp: có kết quả: 28, không rõ kết quả: 02 (Quảng Tây Trung dược Tạp Chí 1985, 5: 36).
3- Bài thuốc đắp chân phòng tránh đột quỵ:
Hạnh nhân, đào nhân, chi tử: mỗi loại 10 gam. 10 hạt gạo nếp. 10 hạt tiêu sọ trắng. Cả 5 vỵ xay mịn. Khi dùng, trộn với 1 lòng trắng trứng gà cho thuốc sền sệt (có màu vàng như cứt trẻ con), đắp vào gầm bàn chân, đắp nhiều vào huyệt dũng tuyền, lấy bao Nilon sỏ vào, buộc lại, Sau 10-12 tiếng (tốt nhất là đắp qua đêm) bột biến thành xanh đen, tháo ra và rửa chân cho sạch. Thuốc hút độc tố trong người, chữa nhiều bệnh, nhất là phòng chống đột quỵ – tai biến mạch máu não. Bài thuốc rộ lên từ những năm 2010. Người người đắp thuốc, chỉ mình tôi đã không sử dụng bài thuốc “đắp chân đề phòng đột quỵ não”. Năm sau, đột quỵ ập tới, chữa bệnh 2 tháng trời – suýt chết, trở về. Lai rai chữa những di chứng do căn bệnh để lại cũng mất đến cả năm. Tiền bạc theo đó mà ra đi cũng như sức khỏe cho đến bao giờ trở lại? Đến khi tìm được bài thuốc đắp chân “phòng chống đột qụy”, đắp 10 lần, thần thái tôi mới được trở lại thế này. Về với cộng đồng, về với niềm vui chiến thắng bệnh tật! Bây giờ, đến lượt tôi xin cắn rơm, cắn cỏ mà nhắc các bạn rằng: Hãy đắp thuốc vào cả 2 gầm bàn chân cho con cháu được nhờ. Chỉ qua 1 đêm, nếu bất trắc xáy ra, bạn sẽ được chi tử bảo vệ, đầu không bị cục máu đông chèn ép. Tránh đột quỵ – tai biến mạch máu não cho chính bản thân bạn!
4- Phòng chống ung thư:
A-Bài thuốc Bách hoa xà thiệt thảo:
Bài thuốc phòng chống bệnh ung thư cũng rộ lên từ thời kỳ 90 thế kỷ trước. Nó chỉ có 2 vỵ: 1- Bách hoa xà thiệt thảo: 60 gam; 2- Bán chi liên: 30 gam. (Một chút cam thảo cho dễ uống) Sắc thuốc bằng ấm sắc thuốc hay ấm nhôm đều được. Đổ 2 bát nước, sắc còn 1 bát. Uống lúc đói là tốt nhất, trước bữa ăn 1 giờ, nếu uống sau bữa ăn, cách 2 giờ. Thang thuốc sắc lại lần thứ 2 để uống vào buổi chều. Có thể sắc lần thứ 3 để uống thay nước. Sử dụng thang đầu tiên, nếu thấy phân có màu hồng; nước tiểu có màu đỏ như pha máu, thuốc đã có tác dụng, bạn uống thang thứ hai, thứ ba… Phụ nữ có thai không dùng. Người đã mắc bệnh ung thư, kiên trì, chỉ uống tháng một lần cho tới khi khỏi hẳn. Người khỏe mạnh cũng uống 1 lần để dự phòng. Theo các lương y, người Việt Nam, uống tới 2 lần trong 1 tháng là tốt nhất. Bài thuốc không kiêng kỵ bất cứ thứ gì, người khỏe dùng để dự phòng; người bệnh ung thư (tất cả các loại) đều dùng tốt. Biết rằng “vái tứ phương” là phép thử, nhưng biết đâu là phương thuốc thần kỳ cho những ai có lòng tin.
B- Quý tô tử – Mạch chủ:
1. Quy tô tử 1 cân Anh (1 lb) (370gram). Quy tô tử giống hạt sen khô, nhưng rất cứng, búa đập khó bể nên nhớ bảo tiệm thuốc xay luôn ra cho nát thì nấu mới ra thuốc được.
2. Mạch chủ 1 bao (bịch) (có tẩm mật ong sẵn nên có vị ngọt) 1 bao thường có 15 trái lớn, hoặc 18 trái nhỏ. Tùy thích ngọt lạt mà gia giảm, chớ giảm quá nhiều, mất vị thuốc. Cách nấu Nên dùng nồi slow-cooker bằng sành sứ (không nên dùng nồi kim khí)
1/. Nước đầu Cho 1 lb (370 gram) quy tô tử và 10 trái mạch chủ (lớn) vào nồi. Đun 1 gallon (3,79lit ) nước sôi riêng bên ngoài, sôi xong mới đổ vào nồi (cốt cho nước trong nồi slow-cooker được sôi liền) và vặn cho nồi ở mức độ Hi (cao). Đun trong vòng 8 tiếng đồng hồ. Dùng khăn lược hoặc lưới nylon (tránh không dùng lưới, vợt kim khí), lược lấy nước nhất, giữ xác thuốc lại để nấu nước nhì. (Nếu muốn uống nước nhất thì càng tốt, mau có hiệu quả, không thì chờ nấu nước nhì xong, hòa chung lại uống cũng không sao).
2/. Nước nhì Cho thêm vào nồi số Mạch chủ còn lại trong bao và cũng nấu như nước đầu với nửa gallon nước nhưng lần này ít giờ hơn. Đun khoảng 5 tiếng đồng hồ. Dùng khăn lược như nước nhất. Hòa hai nước nhất và nhì lại làm một để uống. Chứa trong chai, lọ thủy tinh, để tủ lạnh. Cách uống Mỗi ngày uống hai lần, sáng sớm và chiều tối, khi bụng đói, để có hiệu quả tốt. Mỗi lần uống một ly (chén). Chú ý Thuốc này không kỵ bất cứ thuốc Đông Y hay Tây Y nào hết, và cũng không kỵ bất cứ thức ăn nào. Tuy nhiên, để bảo đảm công hiệu và an toàn, nên uống cách 2 tiếng khi dùng Âu dược. Khi uống vào thường không có một phản ứng nào, nhưng nếu có khạc nhổ (hoặc tiêu, tiểu) ra chút máu thì đó là chất độc dược thải ra. Xin đừng sợ mà nên mừng. Nên uống liên tục, ít nhất là 4 tháng (nếu biết là ung thư ở vào thời kỳ nặng thì cứ tiếp tục uống thêm vài tháng liên tục, đừng nghỉ). Nấu thuốc gối đầu sao cho có thể uống liên tục không ngưng ngày nào đến khi lành bệnh. Quan trọng nhất là phải kiên trì và luôn có lòng tin để bệnh tật tiêu trừ.
Nguồn: Google – quý tô tử.